Anh cảnh sát trố mắt ngạc nhiên khi chợt nhận ra gương mặt quen quen của hai cậu nhóc đang đứng trước mặt mình. Không hẹn mà gặp, Quân và Khoa lại được tái ngộ cùng anh cảnh sát giao thông tên Trung ngay đúng cái lúc nguy cấp này. Thật là một sự trùng hợp đến kỳ lạ. Sau vài giây nhìn anh bối rối, Quân lí nhí nói lời cảm ơn.
- Tụi em cám ơn anh nhiều lắm… Nếu không có anh xuất hiện chắc bọn em tiêu mất rồi.
- À, không có gì đâu. Tại tôi có công việc quan trọng trên Đà Lạt nên mới có duyên giúp được các cậu. Dù sao thì mấy kẻ xấu kia cũng đã chạy đi mất. Nhưng mà từ giờ trở đi, bọn cậu nhớ cẩn thận hơn nghe chưa. Đi đường dài ban đêm kiểu này nguy hiểm lắm đấy. Hay là hai cậu kiếm ngôi nhà dân nào gần đây mà nghỉ tạm đi cho an toàn.
- Dạ…
Quân chỉ ậm ờ trong miệng rồi lấy sức dựng chiếc xe lên. Nó lò mò tìm đại trong cốp xe một mảnh vải dài rồi băng bó lại vết thương cho Khoa. Anh Trung cũng cho nổ máy xe và không quên dặn dò thêm bọn nó.
- Hai cậu chạy xe cẩn thận vào đấy. Sắp đến cửa vào địa phận thành phố Đà Lạt rồi đó. Tôi đi trước đây!
- Dạ. Tụi em chào anh ạ.
Đợi anh cảnh sát đi khỏi, Khoa vội vàng dắt chiếc xe bị lủng lốp đi chậm chạp trên con đường giàu mặc cho vết thương vẫn đang nhói lên từng đợt. Đi bên cạnh Khoa, Quân cảm thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179575/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.