Trung chợt quay sang nhìn thật kĩ thằng nhóc mà Quân gọi là bạn. Tuy cùng trang lứa với Quân nhưng anh thấy thằng nhóc chững chạc và đàn ông hơn nhiều. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một cảm giác khó chịu bắt đầu dấy lên trong lòng Trung khiến anh liên tưởng đến một điều gì đó mơ hồ khó diễn tả. Khoa vẫn nhe răng cười vô tư trước hành động cự tuyệt của Quân rồi cậu chào Trung rất lịch sự.
- Dạ chào anh, em tên Khoa là bạn cùng trường với Quân đấy ạ. Còn anh là…
- Ừ tôi tên Trung cũng là bạn của Quân. Rất vui được gặp cậu.
- Dạ…
Khoa chợt tắt nụ cười trước thái độ lạnh lùng của anh. Còn Trung thì quay sang bảo Quân, giọng anh có chút gì đó không hài lòng.
- Thôi anh về nhà nghỉ ngơi một chút đây. Có gì tối nay gặp em sau.
- Dạ…
Trước khi quay xe đi, Trung còn liếc nhìn Khoa qua gương chiếu hậu làm cậu ớn lạnh. Lúc này Khoa mới le lưỡi nhìn Quân hỏi.
- Ê Quân, anh đó là gì với Quân vậy. Trông hung dữ quá à.
- À, chỉ là anh em thôi...Mà tự nhiên Khoa đến đây làm chi vậy?
- Gì cơ? Bộ Khoa đến làm Quân khó chịu hả?
- Không, không phải vậy. Tại mình thấy hơi kì…
- Có gì đâu mà kì, tại nhớ Quân quá nên mới sang đây hóng thôi. Còn không mau mời mình vô nhà uống nước nữa!
Nghe vậy, Quân đành miễn cưỡng dẫn Khoa vào. Nó đem cất ba lô rồi nhìn Khoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179560/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.