Được một lúc sau, bà Trang mới trở lại trạng thái bình tĩnh và mở miệng thều thào.
- Tùng lấy cho mẹ cốc nước…
- Dạ…
Thằng Tùng mặt tái xanh vội chạy đi lấy một ly nước trong tủ lạnh. Uống một ngụm nước xong, bà trừng mắt nhìn anh và nó quát lên.
- Con nói gì hả Trung? Sao lại đi yêu con trai là sao? Chẳng lẽ con bị điên rồi à?
- Con không có điên. Con rất tỉnh táo!!
Trung vẫn đáp trả mẹ mình một cách dứt khoát. Chợt bà Trang liếc nhìn Quân với ánh mắt hằn lên sự tức giận như thể nó đã rù quyến con trai của mình.
- Còn cậu Quân, cậu có yêu nó không hay là chỉ ngộ nhận thôi? Chắc cậu cũng ấm đầu phải không?
- Dạ…con con..
- Mẹ đừng hỏi nữa. Quân yêu con rất thật lòng. Tình cảm của Quân dành cho con rất lớn lao. Em ấy còn hy sinh thân mình để cứu con thoát chết nữa.
- Nhảm nhí hoang đường!!! Trên đời này làm gì có chuyện ngược đời kì lạ như vậy!!
Dượng cũng ngập ngừng bảo.
- Mẹ con nói đúng. Tại sao hai đứa lại đi đến quyết định ngu ngốc này chứ? Dừng lại bây giờ vẫn còn kịp đấy!
- Không đời nào. Ông không có quyền gì ở đây mà khuyên bảo ai hết cả!
- Trung thôi ngay! Sao con lại ăn nói hỗn hào với dượng như vậy!! Mẹ van con đấy! Làm ơn từ bỏ cái ý nghĩ điên rồ đó đi. Lên Đà Lạt quản lý công ty của mẹ đi con.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179524/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.