Quân đã ở trong bệnh viện được hơn một tuần kể từ khi nó bị đánh trọng thương bởi tên du côn vô danh nào đó. Chính xác hơn là nó tự nguyện đưa đầu ra đỡ cho một người mà nó yêu thương nhất lúc này. Nó cảm thấy sức khỏe trong người đang dần hồi phục và vết thương sau gáy cũng không còn gây cảm giác nhức nhối nữa. Quân muốn sớm được ra viện để có thể bay nhảy bình thường mặc dù trong lòng nó thì rất muốn ở lại đây lâu hơn để ngày nào cũng được anh kề bên chăm sóc.
Chiều nào sau khi hết giờ làm, anh cũng tranh thủ tạt qua bệnh viện thăm nom nó. Lúc thì gọt trái cây cho nó ăn, lúc thì anh mua truyện tranh cho nó đọc để giải khuây. Mỗi lần như thế, Quân đều nhìn anh cười thật tươi và anh cũng nhìn nó với ánh mắt tràn ngập yêu thương. Nó để ý thấy anh hốc hác tiều tụy đi hẳn vì phải thức đêm trông nom nó trong những ngày vừa qua. Nó bảo anh về thì anh nói rằng mình vẫn còn đủ sức để lo cho nó. Điều đó làm Quân cảm động đến rơi nước mắt.
Phải nói những ngày này Quân thấy mình cực kì may mắn và hạnh phúc. Những khi chợp mắt, Quân đều mơ thấy anh, mơ thấy những khủng cảnh thiên nhiên hữu tình, nơi có anh và nó đang nắm tay nhau bước đi trên con đường có hoa rơi và tiếng chim hót thánh thót.
Vài ngày sau, thấy tình hình có vẻ khả quan, các bác sĩ bảo Quân có thể ra viện. Nó mừng lắm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179513/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.