“…Ba ơi sáng mai đi học, ba làm món cơm chiên trứng cho con nhé!!
- Ừ con yêu. Ngủ đi con trai. Mai ba sẽ dậy thật sớm để làm cho con ăn mà!!
- Dạ con cám ơn ba!! Con chúc ba ngủ ngon.
Trung nhìn ba khẽ mỉm cười rồi chìm vào giấc ngủ. Cậu không thể ngờ rằng đây là lần cuối cùng cậu được nói chuyện với ba. Còn ba cậu lặng lẽ rời phòng và bước xuống cầu thang. Ông buông tiếng thở dài não nề rồi tắt đèn đi ngủ. Sáng hôm sau, khi thức dậy Trung nhận được một hung tin từ người mẹ mình. Bà ôm cậu òa khóc nức nở.
- Sao mẹ lại khóc? Ba làm món cơm chiên trứng cho con chưa thế?
Mẹ cậu không nói gì trong khi nước mắt vẫn tuôn rơi lả chả. Bà khẽ nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.
- Trung ơi, ba con bị xe đụng chết rồi. Ba bỏ mẹ con mình rồi Trung ơi. Huhu”
Từng lời của mẹ vang lên bên tai như những vết cắt khiến cơ thể Trung không thể cử động được nữa. Toàn thân cậu như bị đóng băng và mất hết cảm giác. Mắt cậu đờ đẫn rồi bất ngờ cậu vụt chạy đi thật nhanh, chạy mãi chạy mãi cho đến khi không còn điểm dừng. Cậu thấy ba mình đang nằm bất động trên đường, kế bên là chiếc xe đổ kềnh. Vài ba quả trứng vịt vỡ nát gần đó. Một vùng máu đỏ thẫm lan trên người ba cậu. Cậu chạy lại kế bên ba mình lay thật mạnh nhưng ông vẫn không phản ứng. Ông nhắm mắt lạnh lùng nằm đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179499/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.