Từ khi gặp lại anh, mặt Quân rạng ngời lên hẳn. Những lúc ăn cơm, tắm rửa, đọc bài…thằng Quang để ý thấy Quân hay cười một mình rồi hát vu vơ và mặt thì lúc nào cũng tươi rói. Cu cậu xoa xoa cằm nhíu mày nhìn Quân đắm đuối. Không biết thằng này gặp vấn đề gì vậy ta. Chịu không nổi sự tò mò, Quang đưa tay lên trán Quân hỏi.
- Mày bị chạm dây hay sao mà thấy lạ quá vậy?
- Thằng quỷ buông bàn tay thô ráp của mày ra coi! Tao bình thường mà mày nói gì vậy?
- Bình thường mà cái mặt lúc nào cũng hăm hở quá mức thế. Tao thấy tuần trước, mặt mày chù ụ bí xị một đống mà. Sao thay đổi nhanh chóng vậy hả??
- Có gì đâu.. chỉ tại lần đầu làm gia sư nên mới như vậy thôi.
Quân trở lại trạng thái bình thường nhìn thằng Quang dò xét.
- Mà mày cũng rảnh thật đó. Đi để ý tao làm chi vậy?
- Ờ thì thấy lạ nên tao mới quan tâm. Tao sợ mày bị mắc chứng tâm thần phân liệt!!
- Á thằng khỉ gió. Mày dám trù ẻo tao hả. Đồ bạn bè tệ bạc!!
- Thôi đi pa. Mày chẳng hiểu tấm lòng thành của tao gì hết. Mà đứa học sinh chỗ mày dạy thế nào? Có chịu hợp tác vui vẻ với mày không?
- Ờ… cũng hiền ngoan và dễ gần. Học cũng nhanh hiểu lắm!! Thế chỗ mày thì sao?
Thằng Quang lắc đầu thở dài thườn thượt. Nó xụ mặt nói yểu xìu.
- Thảm lắm mày ạ. Nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nham-canh-sat-giao-thong/2179490/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.