Trong một khu rừng rậm, có một thân ảnh nhỏ bé đang cố gắng chạy trốn, phía sau là một đám hắc y nhân đang đuổi theo. Phong Vũ chạy đến vách núi, đám hắc y nhân cũng theo phía sau nàng run rẩy nhìn độ sau bên dưới, sợ hãi nhìn đám người trước mặt.Tên cầm đầu lạnh lùng đe dọa "nha đầu mau lại đây ngươi không thể thoát được đâu"
"rơi xuống ngươi chỉ có chết, lại đây bổn đại gia sẽ tha cho ngươi con đường sống" một tên khác phụ họa.
Phong Vũ nhìn đám người phía trước trong mắt xẹt một tia kiên định nghiêng người nhắm mắt nhẹ gieo mình xuống vách núi sâu thẩm trước những ánh mắt kinh ngạc nhìn nàng
"Đại ca nó rơi xuống rồi chết chắc, vậy làm sao ta đem về giao cho người kia" một tên lo lắng nói
"chết như vậy cũng tốt, người kia kêu chúng ta giết nó cũng không nói phải đem xác về chỉ là chết như vậy quá dễ cho nó rồi"
"quay về bẩm báo thôi, dù sao rơi xuống vách núi cao như vậy không chết cũng bị ma thú bên dưới ăn thịt không cần lo lắng"
Rồi đám hắc y nhân xoay người rời đi, bên dưới vách núi thân thể nhỏ bé đầy máu khẽ cử động. Phong Vũ cảm thấy thân thể như muốn rơi từng mảnh, nàng cố gắng ngồi dậy dựa vào vách đá gần đó quan sát xung quanh, đây là đâu vậy? nàng còn nhớ mình còn trong đại sảnh của Phong gia rồi ông nội có đưa cho nàng chiếc vòng, còn lời nói đó là sao? Đang mãi chìm trong suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguyet-phong-vu-dai-sieu-cap-bien-thai-nghich-thien/3281833/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.