🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

- Linh....Linh về rồi..



Bàn tay rộng đầy đất của anh vội nắm lấy tay tôi, khóe miệng rất nhanh liền kéo lên một nụ cười, nụ cười mà suốt bốn tháng qua không lúc nào là tôi không thấy nhớ. Tuy bị đám râu rậm rạp che khuất nhưng chẳng hiểu sao lại khiến tôi thần người cảm giác được thần thái cao ngạo ẩn sâu bên trong nó, thần thái của một người cầm quyền, có tiền có thế.



Cười híp mắt, tôi cũng đưa tay nắm chặt lấy tay anh, nhỏ nhẹ nói.



- A Sơn, có nhớ em không, có nhớ em không thế.



Sau khi tôi nói xong, Lưu Sơn chẳng cần suy nghĩ đã gật đầu luôn, ánh mắt vui sướng hiện lên nhưng tia sáng lấp lánh, đôi mắt đen láy sâu hun hút nhìn tôi không chớp, vui sướng như đứa trẻ được cho kẹo, nói.



- Nhớ... lúc nào cũng nhớ. Nhớ... nhớ Linh lắm.



Nhìn anh như thế, tôi đau lòng lắm, đau đến mức muốn phát khóc nhưng vẫn phải cố dằn lại, ngó vẫn chưa thấy ba về liền kéo anh đi về phía căn nhà hoang trước kia, chun mũi lắc đầu.



- Anh thối muốn chết rồi... em dẫn anh đi tắm nhé... Tắm xong sẽ được mặc quần áo mới, em mua cho anh mấy bộ rồi đấy.



Lưu Sơn chẳng quan tâm đến lời nói ấy của tôi, vẫn cười khi khì đi bên cạnh tôi, ngó nghiêng không thấy ai đi qua thì đưa tay luồn qua cổ áo tôi nắm lấy bầy ngực bóp nhẹ, miệng không ngừng kêu.



- Linh.... mềm, mềm lắm... Sờ nhé.



Hai má tôi nóng ran theo

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977804/chuong-8.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Yêu Người Điên
Chương 8
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.