Tôi im lặng rất lâu, rất muốn quay người đi vào trong, nhưng trước sự nài nỉ của lão Phụng lại chẳng thể nào nhẫn tâm được nữa, thở dài nói.
- Cháu không giận lão đâu, lão đừng có nghĩ ngợi nhiều quá rồi đâm ra mệt mỏi, bệnh lại càng thêm bệnh. Chuyện hôm qua cũng lắng xuống rồi, cũng không nên nhắc lại nữa làm gì ạ.
Lão Phụng nghe thấy tôi nói vậy thì gật đầu, quay người đi về chiếc xe lừa xách cho tôi hai con gà trống rất to, lão nói.
- Thằng A Nùng nó nuôi được đàn gà cũng gần hai chục con, gà thả vườn nên thịt ngon lắm. Con cầm lấy làm thịt hầm cho ba của con với chàng trai kia ăn cho họ tẩm bổ, nhân tiện giúp ta chuyển lời với họ là ta xin lỗi. Thật ra... thật ra ta cũng có nỗi khổ của riêng mình Linh ạ, nên..
Lão nói đến đây thì ngừng lại, đặt hai con gà xuống dưới chân tôi, nhẹ giọng già nua chào tôi một tiếng rồi lại đánh lừa đi giao hàng. Nhìn theo bóng dáng của lão xa dần, tâm trí tôi vẫn chẳng thể nào thoát được những câu nói ngập ngừng đứt quãng ấy của lão. Lão nói lão có nỗi khổ, nhưng nỗi khổ ở đây là gì, là sợ bị dân làng ghẻ lạnh như ba con tôi lúc này hay sao?
Mải suy nghĩ đến thần người, tôi không hề hay biết ba tôi đã dậy từ lúc nào và nghe được bao nhiêu, chỉ thấy ông vỗ vai tôi rồi khuyên nhủ.
- A Linh, con đừng giận lão Phụng nữa, suy cho cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-nguoi-dien/1977778/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.