Mộ Mai không biết tại sao họ lại biến thành như bây giờ.
Khi nãy Vưu Liên Thành bế cô một mạch ra khỏi hội trường, nhét cô vào xe. Tức khắc lái xe chạy như vũ bão, cô chỉ dám ngồi im thin thít, len lén nhìn Vưu Liên Thành. Kể từ lúc ra khỏi hội trường đến giờ, Vưu thiếu gia vẫn hầm hầm, không biết đang tức giận việc gì?
Kinh nghiệm mách bảo cô rằng, vào những lúc thế này cô nên im lặng là vàng, tốt nhất đừng chọc anh. Thế nhưng khi Mộ Mai giữ im lặng thì vẻ mặt Vưu thiếu gia càng tối tăm hơn. Xe phóng đi như bay, anh còn liên tục ấn còi inh ỏi.
Kinh nghiệm lại lần nữa nói cho cô biết, Vưu thiếu gia đang kháng nghị với sự im lặng của cô. Thế là Mộ Mai bắt đầu huyên thuyên mấy lời có cánh để dỗ dành anh. Song những lời ấy không hề có kết quả, Mộ Mai lại bắt đầu kể mấy chuyện ‘ướt át’ nghe được ở Triệu Lệ Thư. Cô vừa kể vừa động tay động chân, bởi vì Vưu Liên Thành được chải chuốt tỉ mỉ quả thật là nghiêng thành đổ nước, điểm tiếc nuối duy nhất là gương mặt anh tuấn kia không hề dịu đi, cứ như pho tượng cẩm thạch vậy.
Vậy nên cô nghĩ ra trò tai quái trêu chọc anh. Tay lần theo huyệt thái dương mơn trớn đến bụng anh, bị Vưu thiếu gia sắc bén liếc xéo, Mộ Mai đành ngoan ngoãn rút tay lại, ngồi yên.
Vưu thiếu gia lập tức quay tay lái, xe xoay đầu đi, sau đó... sau đó là biến thành như bây giờ.
Họ đỗ xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-loan/1497721/quyen-2-chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.