Lý Duy Hiếu không hiểu, tại sao Phù Vân muốn rời khỏi hắn.
Chẳng lẽ hắn đối với nàng còn chưa đủ thật lòng?
Chẳng lẽ hao hết thiên tâm trí, cũng không đủ để lưu nàng lại sao?
Tại sao? Tại sao? Tại sao?
Hắn uống rượu liên tục, muốn đè nén đau đớn trong lòng, cho đến khi thái tử cùng Tam hoàng tử đến, mới ngăn cản hắn tiếp tục.
“Ngươi đang làm gì? !” Thái tử rống giận, cướp đi chai rượu trong tay hắn.
“Trả lại cho ta!” Đã say Lý Duy Hiếu không để ý đến người tới là người nào, chỉ muốn muốn tiếp tục uống.
“Đừng mơ!” Thái tử nổi giận ném chai rượu đi, phát ra tiếng vỡ vụn.
Lý Duy Hiếu trừng mắt nhìn chai rượu bể tan tành trên đất, đột nhiên điên cuồng rống : “Người đâu! Lấy rượu tới cho ta! Lấy rượu tới cho ta có nghe không?”
Một người làm nghe tiếng nhanh chóng tới trình diện, nhận được lệnh xoay người muốn đi lấy rượu, lại bị thái tử quát bảo ngưng lại: “Ai dám sẽ giúp Ngũ hoàng tử lấy rượu tới, ta sẽ chém đầu hắn!”
Người làm nghe vậy liền sợ hãi. Sau khi Phù Vân cô nương mất tích, Ngũ hoàng tử phong độ thoáng chốc biến thành hung thần, huyên náo bên trong phủ long trời lỡ đất, không được an bình, ai cũng không dám đến gần Ngũ hoàng tử, Ngũ hoàng tử ra lệnh không dám lên tiếng, chỉ sợ một khi không cẩn thận sẽ rơi đầu. Nhưng vào lúc này. . . . . . Ngũ hoàng tử bắt hắn đưa rượu, thái tử lại nói đưa rượu sẽ chết, trời ơi! Hắn bị dọa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-kieu-dua-lang-quan/94226/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.