“Choang!”
Một màn bảo vệ trắng bao quanh nàng, tiếng chuông leng keng kêu inh ỏi, đòn đánh của Cự Hùng trực tiếp đánh vỡ màn bảo vệ, đồng thời Cự Hùng bị hất ra xa. Ân A Lạp được thế xông lên người linh thú, tách Nguyệt đao ra, một đâm xuyên qua bụng đánh vỡ thất đốt trên người nó, Cự Hùng liền đoạn thở.
Ân A Lạp thở dốc, nhìn Cự Hùng trợn tròn mắt. Không ổn rồi, vẫn còn hai con.
“Lộ Lộ!”
“Lộ Lộ. Ngươi ở đâu?”
Tiếng của Phong Vân và Thành Huyên vọng tới. Vậy là A Dực cũng sắp đến rồi, thật tốt. Đầu óc nàng có chút choáng váng, lung lay ngã về sau, A Dực lao đến đỡ thân thể suy nhược của nàng, lao ra bên ngoài.
“Lộ Lộ!”
Phong Vân cùng Thành Huyên đồng thanh chạy đến, nhìn Ân A Lạp đang hôn mê trong lòng A Dực lo lắng, lại thêm một thân y phục rách nát. Ý thức Ân A Lạp mơ hồ, sương mờ cũng dần tan đi, để lộ xác hai con Cự Hùng và hai thực thể sống.
“Nàng ta đã một chọi bốn sao?”
“Chúng ta chật vật lắm mới có thể diệt được hai con, nàng ta lại cư nhiên giết mất hai trong bốn con linh thú này!”
Thành Huyên siết chặt tay, lẽ nào hắn còn quá yếu? Phong Vân buộc chặt vết thương ở chân Ân A Lạp, xong liền đặt nàng dựa vào gốc cây, bước lại gần A Dực và Thành Huyên.
“Bọn Cự Hùng này có ba mắt, nhìn hướng của bọn chúng là đang đi về hướng cũ của chúng ta.”
Một câu đã đủ giải thích rất nhiều điều. Ân A Lạp đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019164/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.