“Kẻ nào”
Tiếng xào xạc vang lên, đêm xuống, sương dày đặc. A Dực nắm chặt thanh kiếm trong tay, sương mù này có chút cổ quái.
“A Dực...”
Tiếng Ân A Lạp từ đằng sau vọng đến, thân ảnh nàng dần hiện ra trong màn sương mù, sắc mặt nhợt nhạt, khuôn mặt đầy vẻ thất vọng. A Dực thả lỏng kiếm ra, bước lại phía nàng.
“A Dực...”
Ân A Lạp bước lại gần, nàng đưa tay ôm chầm lấy A Dực, dựa đầu vào ngực hắn, thỏ thẻ những lời ân ái mà các cặp tình nhân hay làm. Hắn tròn mắt nhìn nàng, cả cơ thể không thể phản ứng. Khoan đã, không thể phản ứng?
Keng!
“Ân A Lạp” rút dao đâm về phía hắn, liền bị đòn kiếm của hắn cản lại, hất ra. A Dực nhìn xung quanh, Ân A Lạp này là giả, vậy kẻ tạo ra thứ này ở đâu. Hắn một kiếm chém đôi ảo ảnh, tìm đường quay lại động. Hắn sợ nàng gặp nguy hiểm.
Động cũng bị bao phủ bởi sương mờ, A Dực gạt sương bước vào trong, Ân A Lạp từ bên trong bước ra, vẫn là cái dáng vẻ thất thần đó, nhưng lần này mang theo phẫn uất. Nàng giữ kiếm trong tay, bước lại gần hắn, trong miệng không ngừng lẩm bẩm, chỉ khi nàng đến gần, hắn mới nghe rõ.
“A Dực. Ngươi phản bội ta...”
“A Dực. Ta tin tưởng ngươi như thế, ngươi lại phản bội ta...”
Lời Ân A Lạp như từng mũi dao cắm vào lòng hắn, đau đến khó thở. Hắn bước lùi về sau, không dám tin nhìn nàng.
“Ta không có, ta không có phản bội.”
Bị nàng dồn đến chân tường, hắn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019160/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.