“ Giờ thì nói rõ mọi việc được rồi chứ?”
Khuôn mặt thanh thú hiện rõ vẻ khó chịu, vừa rồi hao tổn nhiều huyễn lực quá, lại thêm máu tanh dính đầy bạch y khiến nàng càng khó chịu hơn. Nhưng trong mắt người khác, hình tượng nàng không khác nào bạch quỷ tàn độc.
“Khụ. Khụ. Ta... ta không cố ý, ta không muốn hại. Cha, ta không muốn hại ca ca.”
Phong Man sau khi hồi thần ho khan mấy tiếng, liền tóm lấy vạt áo Phong lão thái gia, nước mắt dàn dụa, biểu tình cực kì đau khổ. Lương tâm hắn dằn xé cũng hơn thập niên, nhưng không có cách nào thoát ra khỏi tầm kiểm soát. Hắn toan bò đến thân thể Phong Vân giả, quỳ rạp xuống thân thể thằng nhóc.
“Ta... Phong Vân, ta xin lỗi. Ta không có ý hại ngươi.”
“Ta không trách ông.”
Ân A Lạp một tay ôm ngực, trong lòng thầm mắng Phong Vân đang được Y Nhược đỡ vào trong. Nàng trừng mắt nhìn y, xong cũng quay đi. Phong Man cả kinh nhìn Phong Vân thật, lại nhìn thân xác đang nằm trên mặt đất. Y Nhược không nhìn được cảnh ngu ngốc ấy, liền một tay phá bỏ dịch dung thuật trên mặt xác chết kia, song quay lại đỡ Phong Vân ngồi xuống.
“Ta... Phong Vân, con muốn ta làm gì, ta liền làm, muốn ta trả mạng, ta liền trả. Mọi việc là do ta, không liền quan đến mọi người.”
Phong Man lồm cồm bò đến chân Phong Vân, dập đầu tạ lỗi. Y Nhược tiếp nhận ánh mắt Phong Vân, liền đỡ Phong Man lên.
“Dù sao cũng không phải người làm. Chuyện này không cần truy cứu nữa.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-ho-bach-lang-an-a-lap-huyen-the/1019151/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.