Giang Thùy Dương bị nhốt trong nhà kho trong suốt hơn một tuần không được ra ngoài, không được tắm rửa, ở trong đó một tuần, cô từ một đại tiểu thư xinh đẹp bỗng hóa một con người nhơ nhớp và hôi hám tới mức chính bản thân cô cũng không thể nhận ra bản thân mình nữa.
Từ trong người, cô lấy ra một chiếc gương và một chiếc lược, cẩn thận soi gương và chải chuốt...
Cô xinh đẹp và rất thích làm đẹp, cô không thích bản thân mình xấu xí nên bên cạnh cô luôn luôn có một chiếc gương và một chiếc lược để nếu tóc có rối tóc còn chải, có gặp ai thì sẽ soi gương trước nhưng mà bây giờ cô có soi kiểu gì, có chải thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể trở nên xinh đẹp được.
Hức, hức, sịt, hức...
Giang Thùy Dương nhìn vào gương một hồi lâu và bắt đầu bật khóc nức nở. Cô không làm gì, cô không làm gì cả vậy nhưng tại sao không ai tin cô? Ai ai cũng phản bội, cũng muốn quay lưng lại với cô? Chẳng lẽ cô cứ phải sống với nỗi nhục này cả đời? Không, cô không muốn, cô không làm gì vậy nên cô không muốn phải chịu nỗi nhục này, ngàn lần cô đều không muốn, thà chết cũng không...
Nhưng còn bố mẹ cô thì sao? Bọn họ chỉ có một mình cô là con, bọn họ rất thương cô, bọn họ sẽ phải làm sao khi nghe tin cô chết?
Cô thương họ, cô muốn được gặp bố mẹ, cô muốn cùng ăn cơm, muốn được hai người cưng chiều,...
- Bố...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938406/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.