Đến buổi tối, Giang Thuỳ Dương ăn rất nhanh đã không còn muốn ăn nữa. Đồ ăn được đem đến cô cũng chỉ động đũa có mấy miếng thì ngưng luôn. Ăn ít đến mức đáng lo.
- Người nên ăn thêm một chút nữa đi. Như này sẽ không đủ chất dinh dưỡng để hồi phục cơ thể đâu ạ. - người giúp việc trong nhà đem đồ ăn đến cho cô, thấy cô ăn ít quá bèn không nhịn được mà khuyên cô ăn nhiều hơn một chút.
- Tôi ăn đủ rồi. Mau, lấy giúp tôi cái bánh sinh nhật ở trong tủ lạnh tới đây. - Giang Thuỳ Dương còn chưa ăn xong đồ trong miệng thì đã yêu cầu người giúp việc lấy bánh kem tới.
Chuẩn bị đi gặp Hồng Xuyên. Tinh thần cũng đã phấn trấn hơn nhiều. Kể từ lúc mọi chuyện xảy ra đến giờ Giang Thuỳ Dương vẫn luôn giữ vẻ mặt vô cảm, hôm nay có thể phấn trấn như vậy, một sự thay đổi khá tích cực.
- Phu nhân muốn đi gặp ai sao? Là sinh nhật ai mà lại khiến người có tinh thần như thế? - người giúp việc thuận miệng hỏi.
Người giúp việc này bình thường cũng khá thân thiết với cô. Lúc cô bị nhốt ở nhà kho người này cũng không ít nhiều lần liều mình làm trái lời của Lục Thiên Ngôn để đem thức ăn ngon tới cho cô. Còn đặc biệt nấu cho cô món cô thích ăn nhất để an ủi cô nữa. Đối với những gì cô ấy làm cho mình, Giang Thuỳ Dương không khỏi cảm kích.
- Chỉ là một người mới quen thôi. Không thân thiết gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938391/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.