- Tôi xin lỗi vì đã làm phiền hai người nhưng hai người có ai biết Hồng Xuyên đã đi đâu không? Cô ấy nói là xuống phòng này tìm cô nhưng tới giờ vẫn chưa về, mà tôi nghe người của cô ở bên ngoài nói là cô đã về phòng được một lúc rồi. Cô biết cô ấy ở đâu chứ? – người kia vẻ mặt đầy lo lắng nói.
Giang Thùy Dương nghe thế liền nghệt mặt ra. Không phải buổi tiệc sinh nhật của Hồng Xuyên đã kết thúc rồi sao? Cô về phòng và lời qua tiếng lại với Lục Thiên Ngôn cũng được một lát rồi, tại sao Hồng Xuyên còn chưa về phòng của mình nữa? Lẽ nào cô ấy vẫn còn ở trên đó hay sao?
Nghĩ đến đây Thùy Dương cảm thấy thật chẳng sao yên tâm nổi. Trên sân thượng gió lớn như thế, Hồng Xuyên lại có bệnh, ở trên đó lâu chắc chắn không tốt cho sức khỏe.
- Tránh ra! – Thùy Dương bất ngớ đẩy mạnh Lục Thiên Ngôn ra sau đó chạy vụt đến thang máy.
Sức khỏe cô mới bình phục chưa được bao nhiêu, cơ thể vẫn có chút mệt khi phải chạy nhưng Thùy Dương không quan tâm. Cái cô quan tâm hiện giờ chỉ có Hồng Xuyên. Chẳng rõ tại sao cô lại dễ mềm lòng như thế nữa nhưng cứ chỉ cần nghĩ đến nụ cười ngây ngô trên môi của Hồng Xuyên là cô lại không sao kiềm lòng được.
Có lẽ một phần cũng là do cô thấy được ở Hồng Xuyên cái hoạt bát mà trước kia cô từng có.
- Giang Thùy Dương, em đứng lại cho tôi. – Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938387/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.