Giang Thùy Dương trở về nhà với sự tức tối khiến cho hai người là Giang Min Hy cùng với Văn Hạo đang ngồi chơi cùng nhau phải ngơ ngác nhìn nhau vì không hiểu chuyện gì. Bởi lẽ từ trước tới giờ Giang Thùy Dương chưa từng một lần đem cơn tức giận ở bên ngoài về trong nhà. Vậy sao hôm nay lại?
- Sao thế? Có ai chọc giận sếp của tôi rồi sao? – Văn Hạo cố làm ra cái giọng vui vẻ để nói chuyện với Giang Thùy Dương, mong cô có thể vui vẻ hơn một chút.
Nhưng Giang Thùy Dương không những không cười, ngược lại cô còn cảm thấy bản mặt của Văn Hạo mới khó chịu làm sao? Tức giận quá giận cá chép thớt luôn.
- Chính anh mới khiến tôi giận đấy! Hỏi in ít thôi. – Giang Thùy Dương giận dữ gắt lên.
Giang Min Hy ngồi đó tròn mắt nhìn mẹ. Con bé chưa từng được nhìn thấy mẹ nó tức giận như vậy nên nó đang sợ. Nhưng rồi con bé vẫn lấy hết can đảm để đứng lên đi về phía của Giang Thùy Dương. Môi nó mím chặt vì sợ.
- Mẹ ơi... – Giang Min Hy rụt rè gọi mẹ. Đôi mắt long lanh đang chỉ trực trào nước mắt ra bên ngoài.
Giang Thùy Dương nhìn con bé. Cô dù rằng đang rất tức giận vì thấy Nhã Tình còn sống nhưng đối mặt với sự dễ thương của con gái là cô lại không thể tức giận nổi nữa. Cô không muốn thấy con bé khóc.
- Ừ. Mẹ xin lỗi. Nay mẹ hơi mệt nên mẹ tức giận với bố nuôi chút thôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938353/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.