Giang Thùy Dương cùng với Vi Hạ đi ra nghĩa trang với nhau. Đầu tiên là cả hai đến thắp hương cho bố mẹ cô trước rồi mới đến gặp của Hồng Xuyên. Cũng phải hơn năm năm rồi kể từ khi chuyển qua nước ngoài Giang Thùy Dương vẫn chưa từng một lần về nước để thăm mộ của bố mẹ mình. Bây giờ mới cơ hội về thăm hai người họ...
Nhưng bất ngờ là mộ của hai người họ rất dọn dẹp rất sạch sẽ. Còn có cả hoa quả tươi ở trên mộ, hình như ở đây vẫn thường xuyên có người tới để dọn dẹp.
Giang Thùy Dương ngẫm nghĩ gì đó, cô đoán người này chắc hẳn chỉ có một mình Lục Thiên Ngôn thôi chứ không có ai khác nhưng cô không vì thế mà cả thấy cảm kích chút nào hết. Trái lại còn cảm thấy khá khó chịu khi nghĩ tới cảnh anh đứng trước mộ của bố mẹ mình.
Người gián tiếp gây ra mọi chuyện là ai... cô vẫn chưa quên, chưa từng quên dù chỉ là một ngày.
- Ông bà Giang thật đẹp đôi. – Vi Hạ ở bên cạnh khẽ lên tiếng.
Giang Thùy Dương quay sang nhìn Vi Hạ, lặng lẽ nở một nụ cười. Giống với Vi Hạ hầu hết mọi người đều nói bố mẹ cô rất đẹp đôi và cô cũng cảm như thế.
- Tiếc là... – Giang Thùy Dương nhìn vào di ảnh của bố mẹ mình được in trên bia mộ, lời trong lòng không sao có thể nói hết ra thành lời được.
Vi Hạ nghe đến đây ngay lập tức hiểu ra cô đang muốn nói cái gì nên vội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938347/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.