Lục Thiên Ngôn bước vào nhà vệ sinh và nhìn thấy Giang Thùy Dương đang vất vả với cái nắp hộp thuốc đau dạ dày. Trán cô rịn mồ hôi, vẻ mặt còn tái nhợt hẳn đi khiến anh vô cùng lo lắng.
- Giang Thùy Dương em bị sao thế? – Lục Thiên Ngôn chạy lại đỡ lấy Giang Thùy Dương.
Trước đây anh chưa từng thấy một Giang Thùy Dương kiệt sức tới mức này.
- Sao anh lại ở đây? Cút! – Giang Thùy Dương dù rằng đang rất đau bụng nhưng cô vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra Lục Thiên Ngôn là ai.
- Tôi giúp em. – Lục Thiên Ngôn phớt lờ sự cự tuyệt của Giang Thùy Dương và bắt đầu mở lọ thuốc ra giúp cô.
Còn nhiệt tình tới mức chạy ra tận đầu hành lang để lấy nước cho cô uống thuốc nhưng Giang Thùy Dương chẳng thèm uống nước của anh lấy về. Cô bỏ mấy viên thuốc dạ dày vào trong miệng vào bắt đầu nhai ngấu nghiến để nuốt hết chúng vào trong bụng.
Vị đắng lan ra khắp miệng nhưng Giang Thùy Dương không quan tâm. Cô thà chịu vị đắng của thuốc cũng không muốn bản thân phải dựa vào sự giúp đỡ của Lục Thiên Ngôn.
Lục Thiên Ngôn nhìn cô như thế, trong lòng tỏ ra vô cùng khó chịu nhưng cuối cùng anh vẫn không thể làm gì được. Bất đẵc dĩ cũng chỉ có thể đau lòng nhìn cô ghét bỏ anh mà thôi.
- Làm phiền sếp Lục rồi. – Giang Thùy Dương lạnh nhạt nhìn Lục Thiên Ngôn sau đó khách sáo nói.
Thuốc giảm đau này rất nhanh đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-han-han-yeu/2938321/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.