Tại cô nhi viện Hướng Dương, Tuệ Mẫn dậy từ rất sớm để xuống bếp phụ các dì nấu bữa sáng cho các em nhỏ, nếu mà cho cô ngủ thêm thì cô cũng không nhắm mắt ngủ được nữa, vì từ bé cô đã thức dậy giờ này để phụ các dì nấu cơm rồi, sau đó là cô sẽ đến trường như mọi ngày rồi chiều về đi bán hoa để kiếm tiền phụ các dì trong cô nhi viện này.
Thế mà thời gian cũng thấm thoát trôi qua nhanh thật cô đã được 22 tuổi và sau bao nhiêu năm gom góp dành giụm thì cô cũng mở được cho bản thân một tiệm hoa nhỏ ở thành phố An Dương, cũng là nơi cô nhi viện này được xây dựng.
Từ cô nhi chạy ra tiệm hoa nhỏ của cô cũng không quá xa, chỉ tầm nửa tiếng chạy xe là tới rồi, cô được các dì cho ăn học tới hết cấp 3, nếu theo các bạn khác thì cô cũng sẽ vào đại học và có khi năm nay nữa là cô sẽ được tốt nghiệp đại học rồi, nhưng cô lại không chọn môi trường như các bạn khác, cô học xong lớp 12 sau đó cô nói với các dì cô sẽ mở một tiệm hoa nhỏ cách cô nhi cũng không xa và hơn nữa chi phí của nó cũng vừa với số tiền mà cô tích góp được, nên bây giờ cô đã trở thành một cô chủ nhỏ của một tiệm hoa mang tên Hướng Dương, cô lấy tên của cô nhi đặt cho tiệm hoa của mình, vì nhờ có cô nhi viện này mà cô mới có ngày hôm nay nên cô đặt tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865674/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.