Tuệ Mẫn nói xong thì lau nước mắt chạy ra ngoài, cô ra trước sân thì thấy Lãnh Hàn đang ngồi trò chuyện với đám trẻ ở phía xích đu, bọn trẻ nhìn thấy cô thì gọi tên cô, cô vui vẻ đi lại gần chúng, đám trẻ này thiệt là, dặn không được tiếp xúc với người lạ mà lại dám lại gần Lãnh Hàn mà trò chuyện vui vẻ vậy cơ chứ, thiệt là không nói nổi.
- Chị Tuệ Mẫn ơi, chú này là trẻ bị lạc tới đây hả chị.
Cô nghe thằng nhóc này hỏi mà bất ngờ cứng họng không biết nói nó sao, có ai bị lạc mà thảnh thơi như hắn ta không chứ, nhưng cô buồn cười với cách xưng hô của đám trẻ với Lãnh Hàn.
Chúng gọi anh bằng chú sao, cười chết thôi, mà cũng đúng thôi anh già so với bọn chúng rồi còn gì, đám nhóc này còn bé nên chúng gọi anh là chú cũng là điều tất nhiên, nhưng ai kia hình như hơi khó chịu khi bị gọi là chú thì phải, thấy mặt hắn nhăn nhó lại mà cô vui trong lòng.
- Không phải đâu em, chú này là bạn của chị, hôm nay chú tới đây để thăm mấy đứa, mấy đứa có hư mà ăn hiếp chú không nè.
- Dạ không có đâu ạ, từ nãy tới giờ chúng em đang làm quen với chú này, nhưng mà chú này kì lắm, không chịu nhận quần áo mà chúng em đưa để thay cứ một hai đòi mặc bộ đồ trên người thôi chị, nhìn màu có của nó đen xì thế kia trông xấu lắm phải không chị.
- À vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865638/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.