- Dạ con chào dì.
Tuệ Mẫn thấy người lớn thì lễ phép cúi đầu chào, cô chào dì là vì cô nhìn người phụ nữ này cũng trạc tuổi các dì ở cô nhi cô ở nên cô xưng hô là dì cho phải phép.
- Chào tiểu thư, tôi là quản gia Phúc, tiểu thư cứ gọi tôi quản gia Phúc được rồi ạ.
- Dạ con không phải tiểu thư gì đâu ạ, dì cứ gọi con là Tuệ Mẫn hay Mẫn nhi gì là được rồi ạ.
- Cháu là Tuệ Mẫn sao ?
- Dạ vâng ạ, dì biết cháu hả dì ?
- À ta...à không...dì nhìn con hơi giống một người dì gặp ấy mà...người giống người nên nhầm ấy mà.
- Dạ vâng.
Quản gia Phúc đã nhận ra cô gái này rồi, khi nãy nhìn thì quản gia có thấy hơi quen hình như đã gặp đâu rồi, nhưng đến khi cô gái này nói mình tên Tuệ Mẫn thì quản gia mới sực nhớ cô gái này chính là người mà lão phu nhân đã cho bà xem hình và kể với quản gia nên quản gia thấy quen là đúng rồi.
Công nhận rằng ở ngoài cô còn đẹp hơn cả trong hình nữa, người gì đâu nhỏ nhắn rất đáng yêu lại con rất lễ phép nữa chứ, nhưng lạ quá sao hôm nay thiếu gia nhà họ lại đem cô gái này về đây cơ chứ ? Câu hỏi này cũng chỉ chờ thiếu gia của họ nói mà thôi, chứ đoán mò cũng chả ra được đáp án.
Lãnh Hàn dẫn nắm tay cô dẫn cô vào nhà thì cô giật tay ra, nhưng làm sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865632/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.