Sau khi nhận được tro cốt của vị hôn thê của mình là John thì Lona cũng thu dọn sắp xếp quay về Pháp với ba mẹ nuôi của mình, khi chứng kiến cảnh John nhảy ra cứu người phụ nữ đó mà hi sinh cùng ả, cô đã không chịu được đả kích đó mà ngất đi, đến khi tỉnh lại thì cô lại trở nên thất thần, ai hỏi gì cô cũng không thèm nói chuyện hay trả lời lấy một câu.
Cô cứ như người mất hồn vậy, suốt ngày chỉ nhìn ra cửa sổ của bệnh viện, nhìn về phía bầu trời nơi có những chú chim đang bay lượn cùng với nhau, đến chúng còn có một gia đình hạnh phúc thì tại sao đối với cô lại bất hạnh như vậy cơ chứ, thà như là không còn qua lại chứ đừng âm dương cách biệt cô thật sự không chịu nổi.
Cô sao cũng được nhưng đứa con chưa chào đời này của cô sau này sẽ như thế nào đây, khi mà nó hỏi về ba của nó cô phải ăn nói thế nào đây, nhìn những đứa trẻ khác có ba mẹ có một mái ấm gia đình thật sự thì con của cô lại không được như vậy, nó thiếu đi tình thương của ba nó rồi nó sẽ tự ti và buồn tủi với các bạn cùng trang lứa, cô thật sự không muốn như vậy.
- Lona, uống sữa đi con.
- Con chào mẹ, mẹ cứ để đó kêu con xuống là được rồi, mất công mẹ lại mang lên cho con.
- Không mang lên cho con thì làm sao thấy con vẫn còn buồn như vậy cơ chứ.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-vo-dieu-kien/2865579/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.