Ông Kiên liếc nhìn con rể cùng Trạch Dương xô xát thì lên tiếng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy nghiêm nghị.
- Đây là bệnh viện, hai cậu ra ngoài kia đánh nhau. Người còn chưa biết sống chết thế nào mà đánh nhau như những kẻ ngốc vậy hả?
Trạch Dương hất tay những người đang giữ mình ra, trở về ghế ngồi xuống. Phòng cấp cứu vẫn sáng đèn, chưa thấy một y bác sĩ nào ra khỏi phòng, tâm trạng càng lúc càng khó chịu.
Điện thoại của Tống Vinh gọi tới, hắn đi ra ngoài ấn nghe máy.
- Anh, đã bắt được hết rồi.
- Tra khảo để chúng khai ra người thuê chúng đi, bằng mọi giá.
Anh khó chịu nới lỏng cà vạt, cởi áo vest ném lên thành ghế, biểu hiện trên mặt thiếu chút nữa là có thể hù chết người khiến ai lỡ nhìn thấy cũng chẳng dám nhìn lại lần nữa. Thân ảnh cao lớn nghiêng người bước vội về phía phòng cấp cứu. Đầu hắn không ngừng suy luận, Cảnh Nghi sống lương thiện sẽ không có kẻ thù, vậy tại sao lại nhắm vào Cảnh Nghi hay cô chỉ bị vạ lây, người bị nhắm vào là Vũ Đan. Dù có là ai thì hắn nhất định sẽ lấy mạng kẻ đã gây nên chuyện này.
Đèn phòng cấp cứu tắt, hai cô gái được đẩy ra khỏi phòng, hai vị bác sĩ cấp cứu chính bước ra đều thông báo một nội dung như nhau.
- Vì va chạm mạnh nên không thể cứu đứa trẻ, còn người mẹ cần theo dõi thêm.
Mẹ Vũ Đan ngồi khóc hết nước mắt.
- Ông làm gì đi chứ? Có mỗi đứa cháu cũng không bảo vệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365346/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.