Lấy xong bằng nhưng Trạch Dương không cho Cảnh Nghi đi làm nên cô liên hệ lại với chị Hạnh ngỏ ý nhận thiết kế tại nhà. Chị đồng ý ngay lập tức nên gửi cho cô một số mẫu công ty đang làm để cô hoàn thiện.
Cả ngày ngồi bên máy tính đến hoa cả mắt nhưng cô lại vô cùng hào hứng dù biết tiền kiếm được không đáng bao nhiêu?
Bác Lam mang nước lên phòng, nhìn cô làm việc thì khuyên nhủ.
- Cháu vất vả vậy làm gì? Đi làm ở nhiều nhà bác biết, cháu nghe lời cậu ấy, ở bên cậu ấy thì cháu đâu có thiếu tiền mà phải lao lực như vậy?
- Bác nói chí phải, cháu sẽ học cách tiêu tiền của anh ấy nhưng việc thì vẫn phải làm ạ. Bác đừng nói gì với anh ấy nhé!
Bác Lam lắc đầu khó hiểu nhưng thấy họ sống hạnh phúc bên nhau thì cũng thấy vui vẻ hơn.
Buổi chiều, nhìn thấy xe Trạch Dương về là cô nhanh chóng tắt máy tính, vặn vẹo cái hông cho hết mỏi, hai chân khoanh trên ghế, bộ dạng lười biếng tựa lưng nhắm mắt.
Trạch Dương vào phòng, tùy tiện cởi cà vạt, áo ném lên giường lại gần cúi đầu hôn lên trán cô.
- Em làm gì vậy?
- Em lướt facebook, đọc tin tức linh tinh, xem phim chứ còn làm gì nữa. Anh không cho em đi làm thì em phải tìm cách giết thời gian thôi.
- Vậy tối nay tôi đưa em ra ngoài chơi, muốn đi đâu không?
Cảnh Nghi nhổm dậy, trèo hẳn lên sofa ôm lấy cổ Trạch Dương, co chân bám lên thắt lưng anh.
- Vậy chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365329/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.