Cảnh Nghi thấy chán nản, chị cô đang cố bắt cô sống cho đúng với gái bao rồi. Có lẽ chị ấy nói cũng đúng nhưng cô không làm được. Nếu ngày mai Trạch Dương đuổi ra khỏi nhà thì cô vẫn có thể đi làm kiếm tiền chứ tuyệt nhiên không muốn lấy thêm tiền từ anh nữa.
- Chị nghỉ đi, nếu chuyện đó xảy ra em vẫn đi làm lo cho chị được. Chị đừng lo lắng quá!
Cảnh Nghi dỗ cho Cảnh Anh ngủ nhưng bản thân lại không ngủ được. Sau khi nghe thấy tiếng thở đều đều của Cảnh Anh thì cô mới rời khỏi phòng.
Điện nhà đã tắt chỉ còn lại ánh đèn mờ ảo le lói, cô cũng không nghe thấy tiếng động trên phòng nên nghĩ Trạch Dương đã ngủ cũng không muốn làm anh thức giấc. Hơn nữa, để đối mặt với anh sau những gì đang xảy ra, cô lại không đủ kiên nhẫn rồi sẽ lại xảy ra cãi vã.
Ngồi bó gối trên sofa lặng im không biết phải làm gì cho đúng nữa.
- Nghi, sao giờ này cháu chưa ngủ?
Bác Lam ra uống nước, nhìn trong ánh điện mờ ảo thấy Cảnh Nghi không khỏi giật mình.
- Cháu không ngủ được.
Bà lại gần, ngồi xuống ghế nhìn mắt Cảnh Nghi đã sưng húp thì cảm thương. Bà hiểu rõ người đau đớn nhất là Cảnh Nghi, khi đứng giữa hai người lại đều đang bị thương như vậy thì sao mà ngủ nổi.
- Cháu nên giữ gìn sức khỏe. Chuyện gì rồi cũng sẽ qua thôi mà.
- Cháu cảm ơn bác, bác ngủ trước đi. Lát cháu ngủ sau.
Nhìn cô như này, bác thấy mình khó nghĩ. Thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365319/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.