Hắn ghét sự chịu đựng này của cô. Đến lúc này, chính hắn cũng không rõ tại sao lại giữ cô bên mình. Về diện mạo, sự trẻ trung trong sáng thì có rất nhiều phụ nữ đáp ứng được. Họ sẽ ngoan ngoãn bên cạnh anh, không dám cãi lại một lời nhưng Cảnh Nghi thì hết lần này đến lần khác khiến hắn phát điên. Chỉ nghĩ đến việc trong lòng cô hướng về người khác là hắn lại muốn phát tiết lên cơ thể của cô. Thậm chí bây giờ, biết cô đang bán đứng mình mà hắn lại không hề ghét bỏ, vẫn muốn ôm cô trong tay.
Sáng tỉnh giấc, thấy Trạch Dương vẫn ngủ say, trán lấm tấm mồ hôi nên cô đi lấy nước ấm lau mặt và người cho anh.
Đầu giờ chiều, Tống Vinh vào viện đưa họ ra sân bay. Trạch Dương không nói với cô một câu nào. Ánh nhìn lạnh lẽo khiến Cảnh Nghi thấy lo lắng. Trước khi đi, mối quan hệ của họ đã thay đổi nhiều, bây giờ thì lại lạnh tanh. Có lẽ, sắp đến lúc cô được thả tự do cũng nên.
Cảnh Anh nằm lì trong phòng dù bác Lam có khuyên nhủ thế nào cũng không rời khỏi phòng nên bác đành mang cơm vào tận phòng phục vụ cô ta. Năm ngày đối với ả dài như năm năm, vô cùng bức bối, khó chịu.
Nhưng mấy ngày đó thì cô ta đã biết mình cần phải làm gì?
Bác Lam lo lắng khi thấy Cảnh Anh cứ nhốt mình trong phòng như vậy. Khang Nam cũng dặn bác để ý cô ta nhưng Cảnh Anh nói không sao nên bác đành bó tay.
Cảnh Anh đợi Cảnh Nghi về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365317/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.