Bác Lam ngẩn người nhìn Cảnh Anh nước mắt chan mặt thế kia, chắc là rất đau. Nhỡ có chuyện gì xảy ra thì không ổn nhưng gọi họ quay về thì bà lại sợ Trạch Dương.
- Bây giờ họ chắc tới sân bay rồi, để bác đưa cháu đi bệnh viện xem thế nào đã.
- Nhưng mà cháu đau lắm, nhỡ cháu có mệnh hệ gì thì em ấy về sẽ trách cứ bác đấy.
Bà biết Cảnh Nghi rất yêu chị mình nên chân tay bủn rủn hết cả, đành đi lấy điện thoại gọi cho Cảnh Nghi nhưng điện thoại không liên lạc được. Cực chẳng đành bà phải gọi cho Trạch Dương.
Trạch Dương nhìn điện thoại, khóe môi nhếch lên, anh biết ngay cô ta sẽ lại có trò gì để phá đám hai người. Anh dặn Cảnh Nghi ngồi im đợi còn mình ra xa nghe máy.
- Có chuyện gì vậy bác?
- Cảnh Anh, cô ấy kêu người khó chịu nên muốn gọi Cảnh Nghi về.
Anh nhìn Cảnh Nghi rồi lạnh lùng.
- Bác cho cháu gặp cô ta.
Bác Lam vội vàng đưa điện thoại cho Cảnh Anh.
- Cô làm sao?
- Tôi thấy khó chịu trong người, anh cho tôi gặp Cảnh Nghi đi.
- Để cô không cho cô ấy đi chơi nữa hả? Nếu khó chịu thì đi viện, tìm Cảnh Nghi làm gì? Cô ấy không phải là bác sĩ.
- Anh...
- Ở nhà, tôi sẽ nhờ bác sĩ đến khám cho cô còn muốn gặp Cảnh Nghi thì đợi tôi đưa cô ấy đi du lịch về sẽ cho cô gặp. Muốn dở trò gì thì cứ làm đi, để tôi xem thật ra cô là người như thế nào?
Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365312/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.