Mở mắt, ngay trước mặt là khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông đang ngủ say. Khi ngủ, trông anh ta chẳng còn mang dáng vẻ của một kẻ máu lạnh nữa. Cô muốn ngồi dậy nhưng tay chân đang bị kẹp chặt không nhúc nhích được đành phải nằm im đợi hắn thức giấc.
Khi hắn thức giấc là sau một giờ nữa, giọng nói ngái ngủ nhưng vẫn không buông cô ra.
- Em đói chưa?
- Muộn rồi tôi phải đi đón Cảnh Anh.
- Ừ, dậy ăn trưa rồi đi. Sắp xếp cho cô ta ở tầng 1 đừng lên đây làm phiền tôi.
- Vâng
....
Đến bệnh viện, Cảnh Anh đang ngồi trước cửa phòng nhìn thấy Cảnh Nghi đến thì tỏ ý giận dỗi.
- Em bảo đón chị về ăn Tết, đêm qua ở đây với mẹ mà em lại đi đâu giờ mới tới.
- Đêm qua Trạch Dương có đến nên bọn em đi ra ngoài một chút. Bây giờ chúng ta sẽ về.
Ngó nhìn chỉ thấy mình em gái nên Cảnh Anh dò hỏi.
- Bạn trai em không đến sao?
Cảnh Nghi muốn nói với chị đừng gọi Trạch Dương là bạn trai cô nữa nhưng lại sợ chị suy nghĩ đành thôi.
- Anh ấy bận nên đưa em đến đây thì đi rồi. Chúng ta sẽ bắt xe về.
Cảnh Nghi vào phòng mà không nhìn ra ánh mắt thất vọng của Cảnh Anh. Chơi với mẹ một lúc thì cô đưa Cảnh Anh về Hoa An Viên.
Lúc về tới nơi, bác Lam đã nấu xong cơm trưa, bà thấy hai chị em về thì giúp Cảnh Nghi đưa Cảnh Anh lên nhà.
Vào nhà, Cảnh Anh ngạc nhiên thốt lên.
- Căn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365308/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.