Cảnh Nghi không ngờ hắn lại nói vậy. Chẳng phải từ trước đến nay hắn vẫn ở một mình còn gì? Một mình hắn càng được thể đi tìm gái, càng tự do chứ sao? Nhưng cô mà cãi thế sao hắn cũng nổi nóng.
Nhìn thấy cô ngồi bất động cắn môi, mặt mày căng thẳng thì hắn mềm lòng.
- Đưa cô ta về đây đi, dù sao nhà này cũng nhiều phòng nhưng hết Tết là đi ngay.
Cảnh Nghi ngẩn người, không tránh khỏi niềm vui vỡ òa mà cười thành tiếng. Cô không ngờ hắn lại dễ tính như thế nên buột miệng.
- Anh nói thật chứ?
Đuôi lông mày Trạch Dương nhuộm nét cười, không quên gật đầu. Cảnh Nghi cười rất tươi, còn không quên cảm ơn hắn. Cô ngây ngốc nghĩ, kể ra khi hắn dễ tính thì họ có thể sống hòa thuận với nhau cũng không đến nỗi.
- Chúng ta xuống ăn cơm thôi.
Hắn gấp máy tính lại, ôm eo cô đi xuống nhà. Bác Lam đã xếp đầy một bàn thức ăn. Cảnh Nghi lấy đũa bát xếp ra bàn.
- Bác ngồi ăn cùng chúng cháu đi ạ.
Bác Lam nhìn Trạch Dương ái ngại.
- Như vậy sao được, cô cậu cứ....
Trạch Dương cắt lời:
- Bác ngồi xuống ăn cùng đi.
Trong bữa cơm tối hôm ấy, Cảnh Nghi ăn rất nhiều, còn không ngừng cười đùa khiến bác Lam cũng thấy lạ. Từ hôm về đây làm thì lần đầu tiên bà thấy Cảnh Nghi vui vẻ như này.
Chiều 28 Tết, Cảnh Nghi cùng Trạch Dương đi sắm Tết. Chỉ cần cô động tay đến là Trạch Dương lấy luôn, đến khi nhìn lại thấy đồ gì không cần thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365304/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.