Để xoa dịu ánh mắt kia, cô rụt rè rướn người lên chủ động hôn hắn. Vì hồi hộp lẫn sợ hãi nên cô luống cuống cắn cả vào môi mình. Dường như nhận thấy sự thành thật của cô nên hắn nhấc cô ngồi lên thành ghế, một tay giữ lấy eo cô kéo sát vào người, tay còn lại giữ sau gáy, thuận lợi mà hôn. Đầu lưỡi ấm áp vờn qua vết cắn của cô liếm chút máu vừa trào lên rồi mới tiến vào trong khoang miệng. Hắn hôn cuồng dã, bá đạo như chính con người mình.
Nụ hôn mỗi lúc một sâu, Cảnh Nghi chuyển tay từ bám ghế đặt lên vai, ôm lấy cổ hắn cùng dây dưa. Thân thể cô mềm nhũn theo nụ hôn của hắn.
Ôm cơ thể mềm mại trong tay, trong cơ thể Trạch Dương đã sớm sinh ra loại cảm giác nóng bỏng, xiết chặt cơ thể cô bên mình, lúc này hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
Hắn rời môi cô, ánh mắt mang theo tia dục vọng đã chất chồng. Vậy nhưng vẫn không quên dọa nạt, trách cứ.
- Lần sau không mặc đồ như này, váy ngủ tôi mua cho em đâu rồi.
- Tôi thấy lạnh nên...
Hắn chẳng để cô nói tiếp, lại tiếp tục nụ hôn còn dang dở. Bàn tay bên eo chuyển xuống mông, nhẹ nhàng nhấc cô trong tay đi về giường.
Hắn đặt cô lên giường, tay luồn vào trong áo, dễ dàng tháo bung áo lót của cô ra. Cảnh Nghi thấy ngực mình mát lạnh, hắn lôi kéo áo cô khỏi người.
- Anh lại làm rách áo tôi rồi.
Trạch Dương không trả lời, trong màn đêm tĩnh mịch, hắn ôm lấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365302/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.