Cảnh Nghi hơi sững người, mang theo ý cười chua xót. Nhưng lại lóe lên một tia hi vọng, nhớ Khả Như từng nói anh ta thích gái còn trinh, nếu cô không còn biết đâu anh ta sẽ không thích nữa. Nhưng... nếu cô nói dối mà hắn phát hiện ra thì đời cô cũng toi hơn nữa... cô đang nợ hắn. Cô ngước đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Nếu không sạch anh sẽ không dùng nữa phải không? Dù sao cũng chỉ lên giường một lần thì còn hay không lại quan trọng thế sao? Anh có vẻ quen phá trinh phụ nữ rồi đem ném họ đi nhỉ?
- Em đang mơ ngủ đấy hả?
Trạch Dương kéo chiếc cà vạt ném lên ghế, tay cởi hai chiếc cúc áo bên trên để lộ ra vùng cổ gợi cảm.
- Nếu em không còn tôi sẽ cho người khác sử dụng em. Còn việc tôi sống thế nào không đến lượt em để ý. Em sẽ ở cạnh tôi đến khi nào tôi chán sẽ để em đi. Em nghĩ chỉ một lần sẽ hết nợ nần giữa chúng ta. Em đáng giá thế sao?
Đôi mắt Cảnh Nghi tối sầm lại, lòng cô có nỗi xót xa hối hận vô cớ, cô thật sự thấy xấu hổ tột cùng, vướng vào hắn liệu có phải là dấu chấm hết cho kì vọng của bố mẹ, sâu thẳm từ nội tâm cô thật sự không muốn làm gái bao. Nhưng bây giờ, bước qua ngày hôm nay, cô cũng như Gia Nhi, như Nhã Thi và những cô gái đang bán thân trong bar để kiếm tiền.
Hắn lướt qua cô đi lên tầng hai, Cảnh Nghi lững thững đi theo. Mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365284/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.