Nghe thấy giọng hốt hoảng của chị, Cảnh Nghi cuống lên, vừa nghe điện thoại vừa thay quần áo.
- Chị, có chuyện gì vậy?
- Chị gái em tên Cảnh Anh phải không? Cô ấy đang gặp chuyện. Em đến ngay đi không sẽ không kịp đâu.
Cảnh Nghi lao ra khỏi nhà, nhanh chóng bắt một chiếc taxi đến Phồn Hoa.
Vừa lao vào phòng, một cảnh tượng kinh hãi xảy ra. Cảnh Anh quần áo sộc sệch, tay cầm chai rượu đang ngồi bên một vũng máu, bên cạnh là người đàn ông nằm bất tỉnh.
Cảnh Nghi ngồi xuống cạnh Cảnh Anh, gỡ chai rượu trên tay chị xuống. Nhìn thấy Cảnh Anh run rẩy, cô ôm lấy chị vào lòng vỗ về, khóe mắt cay xè, ướt sũng.
- Em đây rồi, chị đừng lo, bình tĩnh đi.
Thấy Cảnh Nghi, Cảnh Anh òa khóc nức nở.
- Chị sai rồi, Mun ơi, chị giết hắn rồi.
Vì Cảnh Anh đang mất bình tĩnh nên cô không dám hỏi chuyện gì xảy ra.
Cả người Cảnh Anh run như cầy sấy, nước mắt ướt đẫm vai Cảnh Nghi, cả người cô sợ hãi đến không bình tĩnh nổi. Miệng liên tục lắp bắp.
- Chị giết người rồi....Mun ơi...chị không muốn đi tù...chị không muốn.
Cảnh Nghi đưa mắt nhìn người nằm bên cạnh, quay lại nói với chị Vân và Khả Như.
- Gọi cấp cứu hộ em đi.
- Chị gọi rồi, chắc họ sắp đến.
Cảnh Nghi vẫn ôm chặt Cảnh Anh.
- Chị bình tĩnh đi, nghe em nói.
Cô giữ lấy khuôn mặt ướt đẫm của Cảnh Anh, nước mắt cũng không ngừng tuôn rơi.
- Em sẽ nhận mình làm, chị đừng nhận được không? Đừng nhận....chị như này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365281/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.