Những ngày sau đó, Cảnh Nghi không còn gặp lại anh ta nên tâm trạng dễ thở hơn nhiều. Buổi cuối cùng làm việc, cô trả lại đồng phục, mang hết đồ của mình vào túi, nhận lương rồi dứt khoát bước ra khỏi Phồn Hoa.
Sáng dậy sớm, chọn cho mình chiếc áo sơ mi tay bồng và chân váy bút chì, Cảnh Nghi buộc cao tóc, trang điểm nhẹ rời khỏi nhà mang theo tâm trạng vô cùng tốt. Cuối cùng cô đã có thể đi làm công việc mình yêu thích. Mức lương 7 triệu cho nửa ngày làm không hề tệ, buổi tối cô sẽ nhận đi dạy kèm hoặc đi đánh piano cho các khách sạn cũng tạm đủ cho cuộc sống trước mắt.
Ngồi trên xe buýt, cô mơ màng nhắm mắt, nụ cười luôn trực trên môi tưởng tượng ra cuộc sống ngày mai sẽ vô cùng dễ chịu.
Nhưng... cuộc đời mà cứ như hoạch định thì sao là cuộc đời. Có những thứ bất chợt đến, có nắng, có mưa và có bão giông.
Đến văn phòng làm việc, Amia là công ty nội thất với quy mô vừa và nhỏ. Phòng thiết kế của cô có khoảng 6 người, ai cũng khá trẻ. Nhưng chỉ có Cảnh Nghi là làm việc bán thời gian, gần đây Amia nhận nhiều công trình mà lại không thể tăng thêm nhân viên chính thức thành ra tuyển nhân viên thời vụ.
Sau một tuần nghỉ việc ở Phồn Hoa, Cảnh Nghi nhận được điện thoại hỏi thăm của Khả Như.
- Em đi làm ổn chứ?
- Dạ rất tốt chị ạ. Có chuyện gì không chị?
Cảnh Nghi nhận thấy sự ngập ngừng của Khả Như liền hỏi.
- Chị, đã xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365276/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.