Người đàn ông bỏ chân xuống, cầm cốc rượu uống rồi đặt xuống bàn. Dù động tác rất nhẹ nhưng tiếng va chạm giữa cốc và bàn kính mang lại âm thanh không hề dễ chịu.
- Vậy cô có thể bước ra khỏi phòng còn chuyện gì xảy ra ngoài ấy thì đừng quay vào đây cầu xin tôi.
Trên mặt Cảnh Nghi không có bất kì biểu hiện gì. Cô đã giáp mặt hắn một lần, đã nghe mọi người nói. Hắn là kẻ mà chuyện gì trên đời này cũng dám làm. Cô không biết hắn đã chuẩn bị cho cô điều gì nhưng sống lưng không đổ nước mà cũng ướt sũng.
Cảnh Nghi đành ngồi về vị trí, không nói thêm lời nào, tiếp tục rót rượu cho hắn. Đưa cốc rượu vàng sánh đến trước mặt, hắn giơ tay cầm lấy. Những ngón tay họ vô tình chạm nhau.
Cô rót rượu nhưng tay không ngừng run rẩy.
Thân thể Trạch Dương nghiêng về phía trước kéo gần khoảng cách với Cảnh Nghi. Khẽ quay sang, cô nhìn thấy bộ trang phục thoải mái của anh, vì thân thể cúi về phía trước, mà để lộ ra cơ ngực rắn chắc, cùng với mùi nước hoa thoang thoảng.
Anh ta cầm cốc rượu, sóng sánh chất lỏng màu vàng trong cốc, ánh sáng lóe lên soi rõ đôi môi vô cùng gợi cảm, mang theo sự mờ ám không diễn tả thành lời.
Căn phòng im ắng, hai người đều không nói gì. Cảnh Nghi ngồi trong tư thế cúi đầu, không nhìn hắn thêm một lần nào nữa. Cô cảm giác không gian im lặng đến mức nghe rõ nhịp tim cô đang đập thình thịch.
- Uống rượu cùng tôi.
- Xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-tu-bao-gio/365274/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.