Thành Hải Đông biết rõ phương thức yêu cô của anh đã sai rồi, nhưng muốn thay đổi quả thật cũng cần một chút thời gian.
Đầu tiên, muốn danh trong lúc bận rộn lại tìm ra thời gian rảnh đến chỗ Đỗ Tiêu Nguyệt nói chuyện phiếm, không thể nào. Nhưng anh không thể đến, có thể gọi điện cùng cô nói chuyện phiếm.
Đỗ Tiêu Nguyệt trước giờ là cô gái dễ dàng thoả mãn, nhìn thấy sự cố gắng của anh, cô cả ngày vui vẻ, hơn nữa càng thêm thông cảm cho anh.
Thứ hai, muốn anh buông tay để Tiêu Nguyệt tiếp tục công việc, không chú ý đến những người theo đuổi suốt ngày tặng hoa hồng và chocolate cho cô, cũng có chút khó. Nhưng anh vẫn cố gắng khiến mình nghĩ thoáng ra, bởi anh biết, anh không thể can dự vào tự do của cô. Cho cô không gian, hai người không còn chen chúc ở một chỗ, vấn đề ma sát mới xảy ra.
“Ba mẹ, con đã về.”
Ngày hôm đó, Thành Hải Đông xông vào nhà ba mẹ, lập tức lao vào phòng bếp, chen đến cạnh mẹ chăm chú quan sát.
“Hôm nay ăn cái gì vậy a, bụng con đói đến lép kẹp rồi ạ.” Thành Hải Đông lớn tiếng hét lên.
“Hôm nay có đậu rang vừng, còn có thịt kho tàu.” Bà thành nói.
“Ngon ngon ngon, cơm nấu nhiều không ạ?”
“Con là cái thùng nước gạo, gọi điện về nói muốn ăn cơm, đương nhiên phải nấu thêm vài chén.” Bà thành mặt mày hớn hở vỗ lên khuôn mặt con trai.
“Mẹ làm món ngon, con đương nhiên muốn cổ động a.” Thành Hải Đông kéo vai mẹ, sau khi rửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-nhu-vay-la-sai-lam-roi-sao/94869/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.