Lâm Cẩn Ngôn vốn muốn nổi giận, nhưng thấy đối phương khóc, ánh nhíu mày, xoa xoa huyệt thái dương, tâm tình hơi bình ổn lại, bình tĩnh mở miệng: “Lấy bằng lái ra.”
Giản Vi nghe thấy anh muốn xem bằng lái thì cắn chặt môi, hai mắt đẫm nước mắt mờ mịt nhìn anh, không dám nhúc nhích.
Lâm Cẩn Ngôn thấy cô không chịu lấy ra, rất dễ đoán được có vấn đề, vừa rồi sốt ruột về nhà nên trước đó quên kiểm tra.
Anh trầm mặt, giọng lạnh hơn vài phần: “Tôi nói lại một lần nữa, lấy bằng lái ra.”
Ánh mắt anh lạnh lùng, toàn thân tản ra cảm giác áp bách.
Giản Vi sợ hãi, tay run rẩy, hồi lâu sau rốt cuộc cũng lấy bằng lái từ trong túi áo ra.
Lâm Cẩn Ngôn cầm lấy xem, mày càng nhíu chặt, ngước mắt nhìn Giản Vi, nói: “Chứng minh thư.”
Ánh mắt Giản Vi lộ vẻ sợ hãi, giọng run rẩy: “Không…. Không mang…”
“Tôi nói lại lần nữa, chứng minh thư.” Sắc mặt Lâm Cẩn Ngôn nặng nề, rõ ràng giọng điệu rất bình thản nhưng trong giọng nói kia có cảm giác áp bách làm Giản Vi rất sợ. Nghĩ đến mình đụng xe người ta nên không dám không nghe.
Cô cắn chặt răng, do dự trong chốc lát cuối cùng vẫn đưa chứng minh thư ra.
Lâm Cẩn Ngôn cầm lấy, cúi đầu nhìn thoáng qua.
“Giản Vi, sinh ngày 30 tháng 1 năm 1996.”
Hôm nay là ngày 7 tháng 11 năm 2013, thiếu hai tháng nữa mới đủ 18 tuổi.
Lâm Cẩn Ngôn nhìn chằm chằm vào chứng minh thư này, sau một lúc lâu đột nhiên cười một tiếng: “Trẻ vị thành niên? Lá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-la-dieu-ngot-ngao-nhat/152375/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.