- số phận của em là phải là người của tôi, nghe lời tôi là nhiệm vụ của em! đó là điều em cần biết! - hắn nổi gân xanh giận dữ.- số phận? cái số phận đó ở đâu ra chứ?
- do tôi đưa ra em không có quyền phản bác!
- anh thật quá đáng...!
- nếu không còn gì thì chúng ta đi ngủ thôi! - hắn đánh trống lảng, lấy cớ đi ngủ để bỏ qua cơn tức giận. Nhưng không ở đây là "chúng ta", không lẽ hắn muốn ngủ chung với nó đấy chứ. thật vậy đó là sự thật, hắn đang đế nó lên cầu thang trong khi nó không ngừng dảy dụa.
- anh buông tôi ra, anh đang làm gì thế!
- chúng ta đi ngủ chứ làm gì!
- đây là phòng của anh không phải chổ tôi ngủ!
- chúng ta ngủ chung! nếu không mốn ngủ phòng tôi thì qua phòng em vậy!
- không! buông tôi ra!
hắn ném nó xuống giường hắn, hắn lập tức nằm lên người nó không để nó có thể đi ra khỏi phòng hắn đã khóa cửa lúc đi vào. hắn đã có chuẩn bị trước tất cả:
- anh làm gì vậy? - nó không ngừng đấm đá vào người hắn, nhưng hắn cũng không để yên cho nó, lên giọng nói:
- em có yên đi không, nếu muốn tôi ăn em thì cứ việc đấm đá!
nó ngừng mọi động tác:
- tôi chỉ muốn ngủ cùng em thôi, còn chuyện đó thì để khi nào em chính thức thuộc về thằng Tuấn này đã! cứ ở bên cạnh tôi tôi sẽ không làm gì em hết!
- chắc không?
- chắc!
- vậy ngủ? - nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-gai-khong-cung-cha-nhung-khac-me/80751/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.