Nó chìm trong im lặng trong chốc lát phát ra âm thanh đánh lạc hướng ban đầu.- ăn cơm thôi! tôi đói rồi! - nó cựa quậy muốn thoát ra khỏi vòng tay của hắn nhưng khiến hắn ngày càng gì chặt lại, cảm nhận được hắn sẽ không thả nó ra nên đành phải ngồi yên một chổ mặt cho hắn định đoạt.
- ngồi yên đó ăn cơm! - nó động đậy làm cho hắn càng ngày càng khó chịu nhưng cũng cố kìm chế bản thân không để cho mình làm chuyện bậy bạ như vậy được.
Nó nghe vậy lấy cái bát bới cơm, tự ăn một mình không thèm để ý đến cảm xúc của hắn, ngang nhiên không ngó ngàng gì đến hắn ăn cơ một cách ngon miệng, hắn như nổi hết gân xanh, đã từ bao giờ nó to gan đến như vậy, lớn mật quá rồi mà, dám bỏ hắn vào trong xó vách không ngó ngàn. Trả thù phải thõa đán, hắn chụp cái miệng nó lại, từ từ đần dần ăn hết phần cơm trong miệng nó, còn đòi thêm vì miếng đậu hủ khó khăn hình thành của nó, càng gở liếm láp môi nó như lau miệng mới buông ra, phả ra một câu làm nó đứng người.
- ăn kiểu này trông thật ngon miệng, ăn tiếp thôi! - hắn cầm cái muỗng múc miếng cơm, miếng rau, miếng thịt còn đang nằm trên bếp nướng đưa vào miệng nó một cách tự chủ.
Nó im phắt người, ngơ ngẩn nhìn về một hướng, chính là gương mặt của hắn, tuy đã mấy năm trôi qua nhưng cách đối xử với nó của hắn trong bàn ăn cũng không thay đổi ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-gai-khong-cung-cha-nhung-khac-me/2101977/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.