Nó ngủ đến mức không biết trời chăng đất lở, trờ đã sập tối bao giờ, đến khi thức dậy là màng đêm đang vây kín bầu trời, chỉ một mình nó trong căn phòng lạnh lẽo và u tối. Nó đoán đây chắc hẵn là phòng của hắn, nhưng có một điều nó không thể đoán được đây là chổ nào nên quyết định ra khỏi phòng.Nhấc từng bước chân chậm rãi nó biết mình hiện tại đang ở tầng cao nhất bởi không còn cầu thang đi lên nữa mà chỉ có cầu thang dẫn xuống phía dưới, lê bước một lát nó phát hiện mình vẫn không có thay đổi gì, quần áo vẫn như lúc ban đầu bất chợt cảm thấy hắn vẫn vậy sao.
Vài bước nữa, nó nhìn thấy người hầu tấp nập, có lẽ đây chính là tầng trệt rồi, mọi người đều hăn say làm công việc của mình, tầm khoảng 8-9 người gì đó, họ phát hiện ra sự hiện diện của nó, khuông mặt hiện lên một nụ cười hiền diệu nhưng trong ánh mắt có chút lo lắng.
- Tiểu thư! xin chào buổi tối! - mọi người cúi gập người kính cẩn chào hỏi.
Nhìn cách chào hỏi có thể nhìn thấy người chủ của ngôi nhà này có lẽ rất nghiêm trọng vấn đề tôn ti trật tự, lễ phép cực kì quan trọng, có thể phán đoán được người này rất nghiêm với ngườ hầu của mình.
- ừm, mọi người đừng làm cử chỉ như thế này nữa, tôi không quen!
- dạ nhưng Minh thiếu còn chưa lên tiếng chúng tôi không thể bỏ qua khuông phép, mong tiểu thư hiểu cho! - một người đàn bà dày dặn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-gai-khong-cung-cha-nhung-khac-me/2101975/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.