Muốn sống thì tránh ra cô ấy ra!
Từ Vũ Khôi cười khẩy lên khoanh tay trước ngực giọng khiêu khích nói :
- Ồ , tao cứ thích đụng vào đấy thì sao nào , mày làm gì được tao !
Đinh Tuấn Trạch cười nhếch một bên mép , anh nén cơn tức giận vào bên trong , nhìn Từ Vũ Khôi bằng ánh mắt sắc bén lạnh lẽo :
- Đừng thách thức tôi , hậu quả khó lường lắm đấy.
Nói rồi anh lướt qua người Từ Vũ Khôi đi thẳng vào phòng thi , Từ Vũ Khôi ở đây có chút gì đó sợ trước câu nói của anh , bởi hắn biết Đinh Tuấn Trạch là người dám nói dám làm , để anh đụng tay thì hậu quả chỉ có một kết cục , nhưng tính cách của Từ Vũ Khôi thì chắc chắn hắn không bao giờ dễ dàng buông bỏ điều mình thích.
Sau cả một ngày thi dài cuối cùng cũng đã kết thúc những chuỗi ngày ôn thi mệt mỏi . Đinh Tuấn Trạch bước ra khỏi phòng thi thở phào nhẹ nhàng một cái , rồi cầm cặp sách lên đi ra khỏi phòng thi . Mộng Cao Lãnh đứng chờ sẵn ở ngoài đợi Đinh Tuấn Trạch , Đinh Tuấn Trạch đi lại vỗ lên vai người bạn của mình , nói :
- Về thôi!
Mộng Cao Lãnh và Đinh Tuấn Trạch cùng đi ra lấy xe để về , bỗng Mộng Cao lãnh nói :
- Thi xong rồi , vậy là còn một tuần nữa là mày đi Mỹ rồi.
Đinh Tuấn Trạch cười khẩy một cái , anh trầm giọng nói :
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-gai-cua-ban-than/2573603/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.