“John anh đâu cần nói kiểu dọa nạt một cô gái nhỏ như vậy?” – Kay tiến lại phía này từ lúc nào ngay bên cạnh John.
“Tôi không có hứng thú với cô ta. Nếu cậu thích thì lại mà chơi. Chúng ta sẽ rất nhanh phải tiếp đón Hàn Kì.” – John xoay người trở lại vị trí ban đầu.
Kay một tay đút túi quần người nghiêng về phía Tiểu Phàm, cả người cúi xuống. Tay còn lại đưa về phía cô bao phủ nửa bên mặt của cô trong lòng bàn tay. Anh vui vẻ nhìn khuôn mặt giống như thực sự bị dọa sợ của cô:
“Sao lại bị dọa sợ rồi. Em khi nãy còn rất cứng rắn đánh đấm với tôi mà.”
Mỗi một câu nói bàn tay lại di chuyển dần xuống dưới rồi bị chặn lại bởi lớp áo đồng phục còn sót lại trước ngực:
“Nhưng tôi rất thích biểu cảm này. Không biết em khóc thì sẽ ra sao nhỉ?” – Rồi Kay cau mặt lại vẻ nghĩ ngợi thứ gì đó trong đầu. Dường như mường tượng ra điều gì thú vị làm anh cười rất vui vẻ.
Tiểu Phàm mở to mắt nhìn người trước mặt. Cả người không khống chế được run lên. Cô chẳng còn hơi sức nào để mà đối đầu với tên này. Có trời biết trong đầu cô bây giờ là một mớ rối tung lên như thế nào. Những lúc cô cảm thấy bản thân bất lực nhất, trong cô lại vang lên cái tên của Tiểu Phong giống như bây giờ vậy. Cái tên này cô đã niệm hết không biết bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-den-cung-troi-cuoi-dat/2537664/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.