Reng.. reng..
Tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên, cho dù có muốn giả vờ không nghe để ngủ tiếp thì An Nhiên cũng chẳng tài nào chìm vào giấc ngủ được nữa.
Cô thật sự rất mệt, chỉ muốn chợp mắt thêm một tí. Đêm qua thức khuya đọc giáo trình y khoa, sau đó chui vào chăn lúc 2 giờ sáng và hiện tại đồng hồ chỉ mới hơn 6 giờ. Ai thật sự không có lương tâm, nỡ lòng nào gọi cho cô sáng sớm, có biết con người ta buồn ngủ lắm không?
Cô uể oải với tay lấy di động trên đầu giường và nhấn trả lời với giọng ngái ngủ:
"Alo!"
"An Nhiên! Em đang ngủ sao? Giờ này còn ngủ, biết mấy giờ rồi không?"
Thế chị có biết mấy giờ không? Có biết đêm qua con người ta đi ngủ trễ lắm không? An Nhiên nhủ thầm trong khi chị Khanh tiếp tục huyên thuyên.
"Dậy đi, chị có tin vui, em thay đồ qua chỗ chị ngay nhé!"
Chị Khanh làm một tràng, không có khoảng lặng. Cô dám cá nếu ai đứng trước mặt chị ấy nãy giờ mưa phùn đầy mặt chứ chẳng chơi.
"Em mệt lắm, em phải ngủ chút, trưa nay em còn lên lớp. Nếu chiều nay thực hành ra sớm, em sẽ ghé chỗ chị. Vậy nha chị."
An Nhiên chuẩn bị nhấn kết thúc điện thoại thì đầu dây bên kia chị Khanh đã gào lên: "Em không được cúp máy. Đêm qua làm cái gì bây giờ còn ngủ? Em ở yên đó. Chị sẽ sang chỗ em vậy. Tí nữa chị sang bấm chuông cửa em còn ngủ thì biết tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670494/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.