Trưa hôm sau, hết giờ huyết học, An Nhiên mua vội bánh mì rồi chạy ra cổng trường đứng đợi xe chị Khanh. Cô chỉ có một tiếng để phục vụ chị ấy. Vừa ra tới cổng đã thấy chị Khanh đang đứng sốt ruột dựa vào xe, mắt nhìn đồng hồ.
"Đợi em sốt cả ruột. Tưởng em trốn rồi."
"Em cũng muốn trốn, mà sợ chị ám sát nên không dám đó ạ!"
Chị Khanh liếc An Nhiên bằng nửa con mắt.
Hai chị em tới chỗ tập trung đã thấy hội trường đông như kiến. Ban tổ chức cuộc thi Hoa hậu đang phổ biến nội quy cho thí sinh. An Nhiên biết mình không có thời gian như người ta nên chắc chắn không thể làm tốt được. Nếu cô cứ chạy theo vậy rồi bệnh án của cô, các kỳ thi cuối tuần cô chết chắc.
An Nhiên định một lát đợi hết giờ ban tổ chức phổ biến, cô sẽ nói chuyện phải quấy với chị Khanh. Cô không thể tham gia xuyên suốt nên bắt buộc phải từ bỏ ngay vòng đầu thôi. Thật sự ban tổ chức nói gì cô không nghe, tâm trí cô đang bận ôn lại bài vừa rồi trong giờ huyết học. Đôi chỗ chưa nhớ An Nhiên bèn lôi sách ra.
Đang nhìn chăm chú vô hình vẽ trong sách thì ai đó khều tay cô. An Nhiên ngước lên thấy cô bạn xinh xắn chuẩn nàng thơ, cũng là thí sinh tham dự hoa hậu năm nay đang ngó vô sách cô một cách ngạc nhiên.
"Ồ bạn đang đọc sách hả? Sách này gì khó hiểu quá."
An Nhiên bèn khép sách lại.
"Mình đọc lung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670491/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.