Bên này, Philip qua cơn choáng, anh lấy điện thoại ra gọi trợ lý lái xe đưa vào viện. Anh phải kiểm tra gấp, mong sao "người anh em" sẽ không bị gì. Nếu không chắc anh tuyệt tử tuyệt tôn. Rồi con nhóc đấy sẽ phải trả giá cho lỗi lầm hôm nay. Anh quen ngạo mạn nên không hề nhận ra rằng mình có lỗi với người ta trước.
Trợ lý cho xe tới trước cửa nhà hàng, Philip khập khiễng bước vào.
Trợ lý nhìn anh lo lắng: "Anh bị sao vậy?"
"Tai nạn! Anh cho xe tới bệnh viện X nhanh lên."
Vừa nói Philip vừa lấy điện thoại ra, dựa vào thành ghế, nhấn số của Kevin.
"Hello Kevin. Tớ đang trên đường tới bệnh viện của cậu."
"Cậu có chuyện gì? Giờ tớ không đang ở viện đâu."
"Vậy cậu vào viện ngay hộ tớ."
"Cậu bệnh gì thế? Nói triệu chứng tớ sẽ gọi bác sĩ chuyên khoa cho cậu."
"Không được. Tớ muốn gặp cậu."
"Vậy cậu tới nhà tớ đi."
"Không, cậu phải tới bệnh viện, nếu chậm trễ, hậu quá khó lường."
"Cậu có vấn đề gì nghiêm trọng vậy?"
"Nói qua điện thoại không tiện." Philip ngó trợ lý phía trước.
"Nếu cậu không nói, tớ không vào bệnh viện đâu."
"Huynh đệ của tớ gặp sự cố."
"Phụt!" Trợ lý loạng choạng đạp chân thắng thành chân ga, chiếc xe lao nhanh. Philip liếc qua trợ lý đang nghẹn cười muốn nội thương.
"Tháng sau anh tăng ca mỗi ngày cho tôi." Philip mặt không đổi sắc hăm dọa.
Đầu dây bên kia Kevin ngạc nhiên: "Tại sao tôi phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670477/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.