Tối muộn, anh về tới nhà. Vừa bước vào phòng khách đã thấy mẹ anh ngồi bên cạnh bố, đang nói chuyện điện thoại với ai đó. Anh ngồi xuống đối diện, nghe mẹ anh tiếp tục hỏi đầu dây bên kia.
"Vậy là cô cứ cho chú uống đều đặn, hết thuốc này là ngưng được rồi phải không con?"
"-------"
"Ừa, cô đã biết, sáng sáng sẽ mang chú ra vườn hít khí trời, lúc nào chú khỏe nhắc chú tập đi lại, đảm bảo sẽ không lười biếng."
"-------"
Không biết đầu dây bên kia nói gì, trông mẹ anh thật vui vẻ, gật đầu lia lịa: "Cô biết, sẽ không ép buộc chú tập quá sức. Mà này con đang ở đâu đó? Hôm nay con có trực không? Cô gọi làm phiền con quá."
"..."
"Con làm việc ban đêm nhớ chú ý sức khỏe nhé. Lúc nào không có bệnh nhân thì con tranh thủ chợp mắt một chút nghen con. Cô về nhà rồi tự nhiên nhớ con lắm."
Giờ Philip có thể đoán mẹ đang nói chuyện với ai rồi. Ghê thật, đã có số điện thoại của người ta luôn rồi. Mẹ anh còn tài hơn anh. Số của anh vẫn còn đang bị người ta cho vào danh sách đen. Quả là mất mặt hết chỗ nói.
Mẹ anh vẫn tiếp tục trò chuyện không dừng, bố anh còn bị bơ nói chi anh. Hai cha con ngồi nhìn mẹ vừa trò chuyện với An Nhiên, vừa cười thật vui vẻ. Chừng mười phút sau mẹ mới miễn cưỡng gác máy.
"Mẹ trò chuyện với An Nhiên có vẻ vui đến mức quên cả bố đang ngồi bên cạnh luôn."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670453/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.