Philip lái xe về nhà, vào tới phòng khách, bố mẹ anh vẫn chưa ăn, đang chờ anh về. Thấy anh, hai người cùng hỏi một lúc: "Con bé vào bệnh viện rồi hả con? Tội nghiệp con nhỏ, chưa ăn gì giờ phải bận rộn. Cái nghề gì cực khổ quá!" Bà Trân tiếp tục ca thán.
Cả gia đình anh vào phòng ăn cho xong bữa tối nhưng bữa ăn hôm nay là chuẩn bị cho An Nhiên, giờ không có cô, ba người bọn anh ăn cũng miễn cưỡng cho xong buổi tối.
Philip đi lên phòng, không ngừng nghĩ về An Nhiên. Giờ này có lẽ cô đang bận rộn trong phòng cấp cứu. Anh ngồi coi tạp chí tài chính một chút, rồi không cưỡng lại được, bèn mở máy nhắn tin cho An Nhiên.
"Cô đã xong việc chưa? Bệnh nhân của cô có ổn không?"
Anh nhắn tin xong và nhìn điện thoại nhưng mãi vẫn không thấy An Nhiên nhắn lại. Gần 11 giờ đêm anh sốt ruột lại nhắn cho cô thêm một tin nữa: "Cô vẫn còn đang bận ở bệnh viện hả? Khi nào xong hãy gọi lại cho tôi biết nhé!"
Philip đợi đến 12 giờ vẫn không thấy An Nhiên gọi lại cho anh. Anh nằm trên giường trằn trọc mãi vẫn không ngủ được.
Bên này An Nhiên bước ra khỏi phòng cấp cứu đã 1 giờ 30 sáng, cô nhìn điện thoại thấy tin nhắn của Philip. Sợ giờ này anh đang ngủ nên cô không gọi, chỉ nhắn anh: "Tôi vừa ra khỏi phòng cấp cứu, sợ anh đang ngủ nên tôi chỉ nhắn để sáng mai anh biết. Cám ơn anh nhé!"
Tin nhắn vừa gửi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670451/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.