Ngày đầu tiên nhận việc, đồng nghiệp ở đây vô cùng thân thiện. Bệnh nhân cũng dễ thương, hiền lành. Môi trường không khắc nghiệt như ở bệnh viện trước. Ở đây mệnh lệnh của cô là tuyệt đối. Cô giống như vị thần xuất thân cao quý, bác sĩ nội trú từ bệnh viện trung ương. Ngay cả Trưởng khoa cũng nhẹ nhàng và nể trọng. Các cô y tá ở đây lần đầu tiên thấy cô đã suýt soa, có người còn nhận ra cô đã từng là Á hậu.
Những ngày đầu có thể nói cô làm cả bệnh viện xôn xao. Nhiều y tá, hay nhìn lén cô, có người còn thảo luận sau lưng về cách ăn mặc của cô, nhưng không hề ác ý. Họ chỉ ngưỡng mộ chiều cao, rồi trang phục của cô và muốn được giống cô. Có cô bé còn muốn bắt chước phong cách của cô. Vài y tá càng buồn cười hơn, hay chăm chú nhìn cô và ngưỡng mộ như diễn viên điện ảnh thay vì là bác sĩ.
Một lần khác rất buồn cười, cô từ phòng khám bước ra, đưa bệnh án cho một chị y tá. Thay vì cầm bệnh án cho cô, chị ấy chăm chú nhìn cô vẻ mặt như gặp phải thần tượng. Cô nói điều gì chị cũng gật đầu, An Nhiên thấy thế yên tâm, vừa quay đi đã nghe tiếng chị ấy sau lưng: "Ôi mẹ ơi, người gì mà đẹp dịu dàng, phong thái cao quý, nhìn từ xa đã thấy đẹp, lại gần càng không cưỡng lại được. Con cái nhà ai thật khéo sanh. Ồ mà nãy giờ bác sĩ nói gì ta?"
An Nhiên đi phía trước nghe thế muốn hụt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670431/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.