Mọi người đang ăn cùng nhau thì điện thoại cậu reo. An Nhiên ngó ông cậu: "Cậu ơi, nếu điện thoại của thầy thì đừng có nói con đang ở bên cạnh cậu nha."
Cậu không thèm để tâm, còn liếc cô một cái rồi mới nhận điện thoại. Cô đoán không sai, đúng là điện thoại của thầy Bình. Không biết thầy bên kia nói gì nhưng bên đây cậu đã nhắc đến tên cô.
"Gặp rồi, đang ngồi đây này. Người thì không việc gì, lông tóc cũng không tổn hại. Có điều bệnh ngốc vẫn không chữa được."
An Nhiên nói lớn cho đầu bên kia nghe luôn: "Con ngốc khi nào? Lúc nào cũng chê con ngốc, rủi con ngốc thật thì sao?"
Philip phì cười nhìn An Nhiên phùng mang trợn mắt với ông cậu, nhưng cậu chẳng đoái hoài, chỉ tiếp tục trò chuyện với đầu phía bên kia.
"Ừa, vẫn không chịu bỏ việc dưới này. Dụ dỗ kiểu gì cũng bảo phải ở đây làm, khi nào chán thì lên lại. Đã bảo ngốc rồi mà."
Cậu nói cô ngốc hai lần, thành công chọc giận An Nhiên. Ngồi bên cạnh Philip, cô vươn qua gắp đầy ớt xanh vào chén cậu, mắt nhìn bà mợ: "Mợ về phe của ai?"
Bà mợ cũng không chịu thua: "Thế con có biết mình đang chơi xấu chồng của mợ không?"
"Con mặc kệ, ai bảo cậu mắng con ngốc."
"Ai bảo con thật sự ngốc." Bà mợ nói thẳng vô mặt cô.
An Nhiên tủi thân quay sang Philip muốn tìm sự an ủi, nhưng mà cái người này không phúc hậu, còn hùa theo cười cợt cô. Cuộc đời gì muốn tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/yeu-em-anh-tro-nen-tot-hon/2670425/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.